"Mới thế này đã chịu không nổi rồi sao?" Doanh Tử An mỉm cười hỏi.
Khóe miệng Doanh Âm Mạn giật giật: "Còn không phải tại tứ ca huynh quá biến thái sao, chẳng biết huynh học đâu ra mấy thứ này nữa."
"Ta nói cho muội biết, ở nhà hành hạ đến chết mấy tên nô bộc thì chẳng tính là bản lĩnh gì đâu. Kẻ thực sự có tài là phải xông pha chiến trận, muội giết địch càng nhiều, người ta càng khâm phục muội. Sau này nếu để ta biết muội còn tùy tiện đánh giết nô bộc, chẳng cần phụ hoàng ra tay, tứ ca sẽ tự tay đánh chết muội." Doanh Tử An đứng dậy, nụ cười trên mặt dần biến mất.
Thật sự tưởng Doanh Tử An dung túng Doanh Âm Mạn đến vậy sao?




